08/03/2026
Tháng Ba về, nắng không còn gắt,
Chỉ dịu dàng như một ánh nhìn.
Người đàn ông sau bao năm bươn chải,
Mới hiểu lòng người phụ nữ bên mình.
Không phải hoa là điều em cần nhất,
Cũng chẳng phải lời nói quá xa xôi.
Chỉ là khi ngày dài vừa khép lại,
Có một người vẫn nhớ hỏi: “Em ơi, mệt không?”
Đời đàn ông đi qua nhiều giông gió,
Mới hiểu nhà là nơi có bóng em.
Một bữa cơm, một nụ cười rất nhỏ,
Cũng đủ làm ấm lại cả con tim.
Ngày tám tháng ba không cần ồn ào,
Chỉ lặng lẽ nghĩ về người phụ nữ.
Cảm ơn em – người đi cùng năm tháng,
Để cuộc đời này bớt những chông chênh. 🌿