07/06/2025
Saigon, 7 tháng 6 năm 2025
-
Xin chào, Sol và những u sầu đây.
Hôm nay tôi lại ngồi viết lại sau khi xem một chiếc story từ 3 năm trước. Lúc đó, tôi đã hứa với bản thân rằng sẽ làm Sol này thật sự tử tế và chỉnh chu. Năm đầu tiên, tôi làm khá ổn, năm thứ hai thì có vẻ bớt đi một chút, và đến năm thứ ba, dường như tôi đã mất lửa. Tại sao lại như vậy nhỉ? Cảm giác như mọi thứ đã dần đi vào quỹ đạo và tôi không còn tìm thấy động lực như lúc ban đầu. Có phải là sự mệt mỏi, hay có những điều gì đó khiến tôi quên mất lý do ban đầu mình bắt tay vào làm không?
Dường như, khi chúng ta bắt đầu một hành trình nào đó, mọi thứ luôn đầy hứng khởi và hy vọng. Nhưng rồi, theo thời gian, sự kiên trì bắt đầu mòn mỏi, và những ước mơ tưởng chừng như vững chắc lại dần phai nhạt. Tôi đã từng nghĩ rằng, sau năm đầu tiên ổn định, tôi sẽ dễ dàng duy trì nhiệt huyết và tiếp tục đi trên con đường đó. Nhưng dần dần, những mục tiêu ban đầu chẳng còn rực rỡ như xưa, và những khó khăn lặng lẽ kéo đến. Tại sao lại như vậy?
Có lẽ, đôi khi chúng ta quên rằng hành trình dài không phải lúc nào cũng thẳng tắp. Sự u buồn, mất mát hay những lúc cảm thấy thiếu động lực đều là phần không thể tránh khỏi. Tôi nhận ra rằng, đôi khi chính những lúc mất lửa lại là lúc chúng ta cần phải dừng lại và suy ngẫm. Để tìm lại mục tiêu thật sự, để hiểu rằng không phải mọi thứ đều phải hoàn hảo, có lẽ quan trọng là sự kiên trì, dù cho có những lần muốn dừng lại
Có lẽ qua những ngày u sầu, đó là lúc chúng ta trưởng thành. Bắt đầu chấp nhận rằng, đôi khi con đường không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nhưng quan trọng là vẫn bước tiếp, dù có thể không nhìn thấy đích đến rõ ràng. Sự kiên cường trong những ngày buồn bã là thứ sẽ tạo ra bước ngoặt cho tương lai.
Nay quán vắng và Sài Gòn mưa.