30/05/2025
Cuối cùng cũng sắp trôi qua 3 năm tưởng rằng dài đằng đẵng, nhưng giờ chúng ta quay đầu lại, theo sau những bước chân ấy chỉ còn là những kỉ niệm, những hồi ức tươi đẹp tràn ngập hương sắc của tuổi thanh xuân mà 12A8 chúng ta đã cùng nhau bước đi. Tuy trong suốt quãng thời gian thời học sinh khoác trên mình những áo sơ mi, chúng ta cũng đã trải qua muôn vàn những xúc cảm từ yêu,hận,ghét,buồn hay vui nhưng những cảm xúc ấy tựa như những giọt nước, tí tách cho tâm hồn ta luôn vơi đầy. Có thế mỗi chúng ta luôn mang trong mình những suy nghĩ riêng, những tâm tư sâu lắng, nhưng chúng ta cùng bước đi trên một con đường và cùng chung một chí hướng đẹp đó là một tương lai nơi mà mỗi chúng ta mong rằng ai cũng sẽ hạnh phúc. Tớ đã từng rất tâm đắc 1 câu hát : “Chẳng sao đâu nếu ta không huy hoàng” , khi nghe câu hát ấy tớ đã nghĩ không huy hoàng thì sống để làm gì, nhưng khi ngồi lại rồi ngẫm tớ mới nhận ra rằng cuộc đời chúng ta chưa bao giờ là một ngọn nến lụi tàn, việc chúng ta xuất hiện ở đây đôi khi cũng là định mệnh, cũng là một ân huệ mà ông trời ban cho, giống như định mệnh để cho chúng ta-những thành viên trực thuộc quân đoàn 12A8 gặp được nhau. Tớ không mong các cậu vì ước mơ phía trước mà bỏ quên bản thân, đôi khi việc các cậu xuất hiện ngay tại đây cũng là ánh sáng soi cho cuộc đời tăm tối của ai đó ngoài kia chăng? Vậy nên cho tớ được gửi lời nói cuối cũng như là một lời cầu nguyện cho các members của 12A8 rằng : “ Điều ước giản đơn, Mong các bạn hãy sống thật là hạnh phúc nhé”Chúc các bạn thi đỗ trường đại học mà các bạn hằng mong, để tháng 9 không phải là một mùa hè oi bức, mà đó là mốc thời gian chúng ta cùng bước chân trên giảng đường đại học, in dấu những bước chân trên con đường mà bản thân đã chọn