Classic Masters Club - Sơn dầu Cổ điển

Classic Masters Club - Sơn dầu Cổ điển Hội hoạ Việt Nam sẽ đi về đâu? Đây chính là câu trả lời…

31/03/2026

[Việc dạy “sáng tạo” cho người khác]

Trong thế giới hội họa, có một ranh giới vô hình nhưng tách biệt rõ rệt giữa một người thợ vẽ lành nghề và một nghệ sĩ thực thụ. Sự khác biệt đó nằm ở hai chữ: Sáng tạo. Có nhiều người vẫn lầm tưởng rằng sáng tạo là một môn học có thể giáo điều, có thể "đúc khuôn" để truyền dạy từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, thực tế chứng minh rằng: ta chỉ có thể dạy kỹ thuật, còn sự sáng tạo thuần túy là thứ không thể dạy bảo, bởi nó là tiếng nói riêng biệt của tâm hồn.

Bản chất của việc đi học tại các trường mỹ thuật là đi học các kỹ thuật liên quan đến học thuật đã được nghiên cứu và đúc kết qua hàng thế kỷ. Luật xa gần, giải phẫu tạo hình hay lý thuyết màu sắc — tất cả đều là những "công cụ" tối quan trọng. Sáng tạo không thể ra đời từ hư không; nó cần một bệ phóng vững chãi. Cũng như một nhà văn phải học chữ một cách bài bản trước khi viết tiểu thuyết, người họa sĩ cần nắm vững kỹ thuật để ý tưởng không bị chết yểu vì sự bất lực của đôi bàn tay, biến những suy tưởng trừu tượng thành hình hài cụ thể trên mặt toan.

Mỗi cá nhân là một thực thể duy nhất với hệ thống tư duy, trải nghiệm và cảm xúc khác nhau. Sáng tạo thực chất là quá trình chuyển hóa cái tôi nội tâm thành hình ảnh. Do đó, nếu một người cố gắng "dạy" người khác phải sáng tạo như thế nào, họ đang vô tình áp đặt tư duy chủ quan của mình lên đối phương. Khi đó, người học không còn sáng tạo từ chính họ, mà đang cố gắng mô phỏng lại cách nhìn thế giới của người thầy. Nghệ thuật lúc này trở thành sự sao chép tư duy, một sự "nhân bản" vô hồn thay vì khai phá cái mới.

Việc cố gắng dạy sáng tạo sẽ làm mất đi bản chất thuần khiết nhất của nó: sự tự do và tính bản nguyên. Sáng tạo thuần túy thường nảy sinh từ những rung động trực giác, đôi khi là sự phá vỡ các quy tắc thông thường. Nếu bị gò ép vào một lộ trình định sẵn, đứa con tinh thần của người họa sĩ sẽ mang dáng dấp của sự tính toán, gượng ép. Một khi sự sáng tạo bị "quy hoạch", nó không còn là sự bùng nổ của cá tính mà chỉ là một sản phẩm của quá trình rèn luyện có chủ đích.

Vậy nếu không thể dạy sáng tạo, người học họa sẽ tìm cảm hứng ở đâu? Nó nằm ở việc chiêm ngưỡng và phân tích các tác phẩm tiêu biểu. Chúng ta nghiên cứu cách các bậc thầy xử lý không gian, cách họ đặt vấn đề và giải quyết nó trên mặt toan. Nhưng hãy nhớ rằng, tất cả những điều đó chỉ dừng lại ở mức độ tham khảo. Ta học cách họ sáng tạo để hiểu về "tư duy sáng tạo" nói chung, chứ không phải để mượn lại công thức đó cho chính mình. Mỗi tác phẩm vĩ đại là một bài học mở, không phải là một khuôn mẫu đóng.

30/03/2026

[CẢM XÚC CHỈ LÀ TÍNH NHẤT THỜI TRONG HỘI HOẠ]

Có một người thầy dạy hình hoạ thường nói với tôi về “tình cảm” trong mỗi buổi hình hoạ trên trường. Thay vì đặt trọng tâm vào tính học thuật - những quy chuẩn cơ bản và cần thiết trong cách vẽ tiến sâu theo hướng nghiên cứu…. thì ông ấy hay giảng giải với tôi về tình yêu. “Cậu biết yêu chưa”, “Đã có người yêu chưa”,…. Những câu nói bóng gió khiến người học vẽ cảm thấy khó hiểu và nói thẳng ra là…. chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Những vét chém loạn xạ, trông thì nghệ nhưng thực chất vẫn phải dựa trên những giới hạn học thuật cơ bản như ranh giới sáng tối, vùng đậm nhạt và tỉ lệ nhất định. Tuy nguồn gốc được thể hiện rõ ràng và không thể chối bỏ như vậy, vẫn có một số thành phần vẫn mang tư tưởng bài trừ tính hàn lâm trong việc nghiên cứu hội hoạ. Và thành quả là một phương pháp dạy học cực kì kém hiệu quả. Làm sao để một học viên có thể thực hiện một cách hoàn chỉnh một bài tập, hay đơn giản chỉ là chép lại những nét thô thiển và thiếu sự tinh tế có chủ đích mà những nhà giáo đó làm nên.

Hội hoạ hàn lâm vì thế chính là con đường tối ưu nhất để có thể đạt được độ hoàn thiện cao nhất. Mỗi một quy trình đều có những tiêu chuẩn nhất định trong các bước thực hiện. Và có thể thấy trong thực tế, nếu có hai người cùng làm một bài tập theo đúng quy trình và dưới sự giám sát kĩ lưỡng từ một người đi trước, kết quả chắc chắn sẽ thành công, đó chính là hai bài tập mang nét tinh tế và hoàn thiện ở một mức cao độ.

Nếu muốn thể hiện cái tôi cá nhân nhiều hơn, với nền tảng vững chắc là học thuật, học viên có thể tự biến đổi những bước trong quy trình vẽ, sáng tạo, hay đơn giản chỉ là bỏ qua những bước mà bản thân không cần đến.

Có rất nhiều người ngộ nhận rằng một bức tranh được thực hiện theo tiêu chuẩn là một bức tranh vô hồn. Nhưng họ không biết rằng cảm xúc hay nền tảng học thuật chỉ là những công cụ để vẽ, và một bức tranh thành công chính là một bức tranh có sự kết hợp một cách hài hoà giữa cả hai yếu tố đó. Cảm xúc là yếu tố cần thiết để tác phẩm có hồn, nhưng nếu đặt lên hàng đầu ngay từ đầu, người học dễ bỏ qua những quy chuẩn cơ bản. Điều này khiến tranh thiếu sự chặt chẽ và khó tiến bộ lâu dài. Ngược lại, khi học thuật được ưu tiên, người vẽ sẽ có “cái khung” vững vàng để sau này phát triển phong cách riêng và biểu đạt cảm xúc một cách tinh tế hơn.

Address

Toà C 42 Yết Kiêu
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Classic Masters Club - Sơn dầu Cổ điển posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share