03/04/2026
Chàng hầu (p2)
Hậu không biết mình đã mê man bao lâu. Khi ý thức mờ mịt quay trở lại, thứ đầu tiên chào đón cậu không phải ánh sáng, mà là một cơn đau rát bỏng, tàn bạo ở phần hạ bộ. Cơn đau như có hàng ngàn mũi kim châm chích, lại như có than hồng âm ỉ cháy, khiến toàn thân cậu co giật trong vô thức. Cậu vẫn đang ở trong căn phòng đá lạnh lẽo, giờ đây đặc quánh mùi máu tanh trộn lẫn với mùi thuốc đắng nồng.
Cậu cố gượng dậy nhưng một cơn đau nhói buốt đến tận óc đã quật ngã cậu trở lại. Vết thương bên dưới vẫn còn sưng tấy, mỗi một cử động dù là nhỏ nhất cũng khiến cậu cảm thấy như cơ thể bị xé làm đôi.
Đến tối, lão già mặt không biểu cảm lại bước vào. Lão không mang theo đồ ăn hay nước uống. Trên tay lão chỉ có một cái bát đựng thứ thuốc sền sệt màu đen và một cọng lông ngỗng rỗng ruột đã được vót nhọn một đầu. Không một lời giải thích, lão lật tấm chăn mỏng đang đắp hờ trên người Hậu ra. Lão bôi thứ thuốc lạnh ngắt lên vết thương khiến cậu rùng mình, rồi cầm cọng lông ngỗng kia, từ từ cắm sâu vào niệu đạo của cậu.
Cơn đau buốt thấu xương bất ngờ ập đến khiến Hậu nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Cậu cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Lão già giải thích bằng một giọng đều đều vô cảm rằng đây là để lỗ tiểu không bị bít lại khi vết thương lên da non. Sự tồn tại của vật thể lạ đó trong cơ thể là một sự hành hạ liên tục, một cảm giác vừa buốt vừa khó chịu không lúc nào ngơi.
Ba ngày tiếp theo là ba ngày Hậu sống trong địa ngục trần gian.
Theo "quy củ", cậu tuyệt đối không được ăn uống bất cứ thứ gì. Người ta tin rằng việc này sẽ giúp vết thương mau khô và tránh nhiễm trùng. Cơn đau thể xác hành hạ cậu một thì cơn đói và cơn khát giày vò cậu mười. Cổ họng cậu khô cháy như sa mạc, đôi môi nứt nẻ toác ra, rớm máu. Cơn đói cào xé ruột gan, khiến bụng cậu quặn thắt, đầu óc quay cuồng, hoa mắt.
Không có gì trong bụng, cộng với cơn đau và sự mất máu, một cơn sốt cao bắt đầu ập đến. Hậu lúc tỉnh lúc mê, chìm trong những cơn mê sảng chập chờn. Cậu thấy mình đang chạy trên cánh đồng làng, thấy cha mẹ đang mỉm cười với mình. Rồi hình ảnh đó lại biến mất, thay vào đó là lưỡi dao sắc lạnh và khuôn mặt vô cảm của lão già. Cậu vùng vẫy trong cơn ác mộng, nhưng thân thể rã rời không cho phép cậu cử động, chỉ có thể nằm im chịu trận.
Mỗi ngày, lão già kia sẽ vào một lần để kiểm tra vết thương và thay thuốc. Lão nhìn cậu như nhìn một con vật đang chờ lành bệnh, không một chút thương xót. Sự sống của Hậu lúc này mong manh như ngọn đèn trước gió.
Sang đến sáng ngày thứ tư, khi Hậu ngỡ rằng mình sẽ chết vì kiệt sức, cánh cửa phòng mới hé mở. Lão già mang vào một bát nước lọc và một bát cháo loãng.
Được phép uống nước, Hậu run rẩy đưa bát lên môi. Dòng nước mát lạnh chảy qua cổ họng khô khốc của cậu, quý giá hơn bất cứ thứ sơn hào hải vị nào trên đời. Cậu uống một cách chậm rãi, cố gắng nuốt từng ngụm để không bị sặc. Sau đó là vài thìa cháo loãng không vị, nhưng nó là thứ duy nhất giúp cậu níu kéo lại chút sinh lực ít ỏi.
Cậu đã vượt qua được cửa ải sinh tử. Nhưng Hậu biết, cơn đau thể xác rồi sẽ qua, vết thương rồi sẽ lành, chỉ có vết thương trong tâm hồn, sự trống rỗng và nỗi nhục nhã này sẽ theo cậu đến hết cuộc đời. Thân xác cậu có thể lành lại, nhưng phần đàn ông và lòng tự tôn bên trong cậu đã chết vĩnh viễn trong căn phòng đá lạnh lẽo này.
Thêm mười ngày nữa trôi qua trong đau đớn và im lặng. Hậu đã có thể tự mình ngồi dậy, dù mỗi lần cử động vẫn khiến vết thương nhói lên. Cậu được ăn cháo loãng mỗi ngày, đủ để cầm cự sự sống nhưng không đủ để cơ thể khoẻ mạnh lại. Suốt thời gian đó, cọng lông ngỗng vẫn cắm sâu trong cơ thể cậu, một vật thể lạ gây buốt nhói và khó chịu không ngừng, là lời nhắc nhở thường trực về sự sỉ nhục mà cậu đã trải qua.
Vào một buổi chiều, lão già lại bước vào phòng. Sự xuất hiện của lão không còn khiến Hậu hoảng sợ tột độ như trước, nhưng nó luôn báo hiệu một cơn đau đớn mới. Lão không mang theo thuốc hay đồ ăn, chỉ có một chậu nước ấm bốc khói thảo dược và vài tấm vải sạch.
Lão ra hiệu cho Hậu nằm yên, rồi một tay giữ chặt lấy cậu, tay kia nắm lấy đầu cọng lông ngỗng đang cắm sâu trong cơ thể. Nhận ra ý định của lão, Hậu nín thở, gồng cứng cả người. Dù biết việc này là cần thiết, nhưng nỗi sợ về một cơn đau xé rách từ bên trong vẫn xâm chiếm lấy cậu.
Lão bắt đầu rút ra, từ từ, nhưng dứt khoát.
Ngay lập tức, Hậu cảm nhận được một sự cọ xát buốt nhói, khô khốc từ bên trong, như có một mảnh thuỷ tinh sắc nhọn đang bị kéo ra từ da thịt non mềm. Cọng lông ngỗng đã ở đó quá lâu, dịch cơ thể đã làm nó trở nên khô dính. Cơn đau rát bỏng lan dọc theo niệu đạo, khác hẳn với vết đau cắt bên ngoài. Nó âm ỉ, sâu sắc và nhục nhã.
Cậu uốn cong người, hai tay bấu chặt lấy mép phản gỗ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cậu nghiến răng, cố nuốt tiếng rên vào trong, nhưng một âm thanh ư ử, đau đớn vẫn thoát ra khỏi kẽ răng. Lão già vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, tiếp tục công việc một cách không khoan nhượng.
Khi đầu cọng lông ngỗng cuối cùng cũng được rút ra, một dòng tiểu ấm nóng không thể kiểm soát tuôn ra, mang theo cả máu tươi do bị cọ xát. Nó chảy lênh láng trên tấm phản gỗ, một bằng chứng rõ ràng cho sự tổn thương và mất kiểm soát của cơ thể cậu.
Nỗi đau đạt đến đỉnh điểm rồi từ từ dịu đi, để lại một cảm giác bỏng rát và trống trải. Lão già dùng khăn tẩm nước thuốc ấm, lau rửa cho cậu một cách thô bạo nhưng sạch sẽ. Từng cử động của lão đều toát ra vẻ máy móc, hiệu quả, không một chút quan tâm đến sự đau đớn của người nằm dưới tay mình.
Xong việc, lão vứt chiếc khăn đã thấm đẫm máu và nước tiểu vào một góc. Trước khi rời đi, lão buông một câu cộc lốc:
"Vết thương đã tạm ổn. Từ mai bắt đầu tập đi lại, chuẩn bị hầu hạ cậu chủ."
Lão rời đi, để lại Hậu nằm đó, run rẩy và kiệt sức. Không còn vật thể lạ trong người, nhưng Hậu lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Quá trình chữa trị đau đớn đã kết thúc. Giờ đây, cậu không còn là một bệnh nhân, một kẻ bị thương đang chờ lành. Cậu đã thật sự trở thành một thứ đồ vật vô tri, được sửa chữa xong xuôi chỉ để chờ đợi chủ nhân đến sử dụng. Địa ngục thể xác có thể sắp qua đi, nhưng địa ngục tinh thần thì chỉ vừa mới bắt đầu.
Mệnh lệnh của lão quản gia là một bức tường lạnh lẽo mà Hậu buộc phải vượt qua. Ngay ngày hôm sau, cậu vịn vào mép phản gỗ, cố gắng gượng đứng dậy. Hai chân cậu, vốn đã yếu đi vì nhiều ngày nằm liệt, run lên bần bật. Toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn xuống phần thân dưới đang trong quá trình hồi phục, khiến một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.
Hậu ngã khuỵu xuống sàn đá lạnh lẽo.
Nhưng cậu không bỏ cuộc. Hình ảnh cha mẹ ốm yếu lại hiện lên trong tâm trí, sắc nét hơn bao giờ hết. Cậu đã đánh đổi tất cả, cậu không thể gục ngã ở đây. Cậu nghiến răng, bám chặt vào thành giường, một lần nữa cố gắng đứng lên. Lần này, cậu trụ được vài giây trước khi ngồi phịch xuống.
Cứ thế, hết lần này đến lần khác. Cậu ngã rồi lại đứng lên, mồ hôi túa ra ướt đẫm manh áo mỏng. Cơn đau thể xác dần trở nên chai lì, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá đến đáng sợ. Đến ngày thứ ba, cuối cùng Hậu cũng có thể tự mình đứng vững. Những bước đi đầu tiên của cậu xiêu vẹo, chậm chạp và đầy đau đớn, mỗi bước như giẫm trên than hồng. Dáng đi của cậu không còn thẳng thắn, mạnh mẽ như chàng trai mười tám tuổi ngày nào, mà có chút gì đó khom người, gượng gạo, như thể vĩnh viễn mang một gánh nặng vô hình.
Thấy Hậu đã có thể đi lại, lão quản gia liền đến đưa cậu rời khỏi căn phòng ám ảnh đó.
Lão quản gia ném cho cậu một bộ quần áo bằng vải thô màu chàm - bộ đồng phục của gia nhân trong nhà.
"Thay đồ đi. Vứt hết những thứ rách rưới của mày đi. Từ giờ, mày là người của Lý gia, phải có dáng vẻ của người Lý gia."
Hậu lẳng lặng làm theo. Khi cậu trút bỏ bộ quần áo cũ đã sờn rách, dính đầy máu và mồ hôi của mình, cậu có cảm giác như đang trút bỏ luôn phần ký ức cuối cùng về con người cũ. Khoác lên mình bộ đồng phục mới, Hậu nhìn vào bóng mình mờ ảo phản chiếu trong chậu nước. Một bóng người xa lạ, gầy gò, xanh xao, ánh mắt trống rỗng và vô hồn.
Trước khi đưa Hậu đến diện kiến cậu chủ, lão quản gia không quên dặn dò những quy tắc sống còn:
"Nghe cho rõ đây. Cậu chủ Cường là vàng là ngọc, mày phải hầu hạ cho cẩn thận. Cậu chủ nói một, ngươi không được nói hai. Cậu chủ chưa cho phép, tuyệt đối không được tự tiện ngẩng đầu nhìn thẳng. Phải luôn đi sau cậu chủ ba bước, không được đi trước, cũng không được đi ngang hàng. Làm sai điều gì, thì cái mạng của mày cũng không đáng một đồng xu đâu."
Mỗi lời nói của lão như một sợi xích, quấn chặt lấy tâm trí và thân thể Hậu. Cậu không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Sáng hôm sau, Hậu được đưa đến thư phòng của Cường. Căn phòng rộng lớn, ngập tràn ánh sáng, với những giá sách cao đến tận trần nhà và mùi giấy mực thơm dịu. Cường đang ngồi trước án thư, tay cầm một cây bút lông, dáng vẻ thư thái, cao quý.
Thấy Hậu bước vào, Cường chỉ ngước lên nhìn thoáng qua. Ánh mắt đó không có sự tò mò, không có sự thương hại, cũng không có sự độc ác. Đó là một ánh mắt soi xét, dửng dưng, như người ta nhìn một món đồ vật mới được đem tới. Cậu ta đánh giá dáng vẻ khúm núm và khuôn mặt không chút sinh khí của Hậu, rồi khẽ nhếch môi, có vẻ hài lòng.
"Lại đây," Cường ra lệnh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền uy.
Hậu bước tới, giữ đúng khoảng cách và cúi đầu chờ đợi.
"Mài mực cho ta."
Đó là mệnh lệnh đầu tiên. Hậu quỳ xuống bên cạnh án thư, hai tay run run cầm thỏi mực, bắt đầu những vòng mài đều đặn, chậm rãi trên nghiên đá. Tiếng mực ma sát vào đá vang lên đều đều trong không gian tĩnh lặng. Cậu không dám nhìn cậu chủ, chỉ tập trung vào công việc trước mắt.
Từ giây phút này, cuộc sống của cậu không còn thuộc về cậu nữa. Nó đã thuộc về thỏi mực, nghiên đá, và người chủ nhân đang ngồi ngay trên kia. Hậu, chàng trai hiếu thảo của làng quê, đã chết rồi. Tồn tại lúc này chỉ có một tên gia nhân vô danh, bắt đầu cuộc đời hầu hạ của mình trong im lặng và tủi nhục.
Vài tuần trôi qua. Hậu dần quen với nhịp sống của một gia nhân hầu cận. Công việc của cậu là lặp đi lặp lại những hành động không tên: mài mực, pha trà, sắp xếp sách vở, quỳ hầu bên cạnh khi cậu chủ đọc sách và sẵn sàng đáp ứng bất cứ yêu cầu nào. Cậu giống như một cái bóng, di chuyển nhẹ nhàng, không gây tiếng động, và gần như vô hình trong mắt mọi người. Cậu và Cường hiếm khi nói chuyện. Cường chỉ ra lệnh, và Hậu tuân theo.
Một đêm nọ, trăng sáng vằng vặc. Cường đọc sách trong thư phòng muộn hơn thường lệ. Hậu đứng im lặng trong góc phòng, mắt dán xuống sàn, sẵn sàng chờ lệnh. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe được tiếng lật sách và tiếng than tí tách trong lò sưởi nhỏ.
Đột nhiên, Cường gấp cuốn sách lại, một âm thanh vang lên bất ngờ trong sự im lặng. Cậu ta không nhìn Hậu, chỉ chăm chú nhìn vào trang sách đang đọc dở.
"Hậu."
"Dạ, bẩm cậu chủ." Hậu giật mình, vội đáp.
Cường xoay ghế lại, đối diện với Hậu. Dưới ánh nến, khuôn mặt tuấn tú của cậu ta có vẻ bí ẩn, khó đoán. Cậu ta nhìn Hậu từ đầu đến chân bằng một ánh mắt tò mò, phân tích, không hề giống những cái nhìn dửng dưng thường ngày.
"Ta nghe cha ta nói, ngươi đã được 'tịnh thân' trước khi vào hầu hạ ta. Có thật không?"
Câu hỏi được thốt ra một cách bình thản, như thể Cường đang hỏi về thời tiết. Nhưng với Hậu, nó như một tiếng sét đánh ngang tai. Toàn thân cậu cứng đờ. Chén trà cậu vừa định mang đến cho Cường trên tay khẽ run lên, tạo ra những tiếng lách cách nhỏ. Cổ họng cậu khô lại, bao nhiêu nỗi đau đớn, tủi nhục tưởng đã chôn sâu dưới đáy lòng nay lại bị đào xới lên một cách tàn nhẫn.
Thấy Hậu im lặng, mặt tái đi, Cường nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn.
"Sao không trả lời? Ta đang hỏi ngươi."
Hậu vội đặt chén trà xuống bàn, quỳ rạp xuống đất, trán gần như chạm sàn. Cậu không dám nhìn thẳng, giọng nói run rẩy, vỡ vụn:
"Bẩm... bẩm cậu chủ... là... là sự thật ạ."
Cường "à" lên một tiếng khe khẽ, như thể vừa xác nhận một thông tin thú vị. Cậu ta chống cằm, nghiêng đầu nhìn tấm lưng đang run rẩy của Hậu. Sự tò mò trong mắt cậu ta càng lúc càng rõ.
"Vậy sao... Thế cảm giác lúc đó thế nào? Chắc là đau lắm nhỉ?"
Câu hỏi thứ hai còn tàn nhẫn hơn câu hỏi đầu. Nó không phải là một câu hỏi, nó là một nhát dao xoáy sâu vào vết thương còn chưa lành của Hậu. Nó cho thấy trong mắt Cường, bi kịch của Hậu chỉ là một câu chuyện lạ để thoả mãn trí tò mò, chứ không phải nỗi đau của một con người.
Hậu cắn chặt môi dưới, cố ngăn mình không bật khóc. Ký ức về căn phòng đá lạnh lẽo, lưỡi dao sắc lẹm và cơn đau xé nát thân thể quay về sống động như vừa mới hôm qua. Phải trả lời thế nào đây? Nói rằng nó đau đến chết đi sống lại ư? Nói rằng nó đã cướp đi tất cả tương lai và nhân phẩm của cậu ư?
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, Hậu hít một hơi thật sâu, cố gắng điều khiển giọng nói của mình, biến nó thành một giọng nói hoàn toàn vô cảm, của một kẻ tôi tớ đúng mực.
"Bẩm cậu chủ, đó là quy củ của phủ. Nô tài... nô tài không dám có cảm giác gì ạ."
Câu trả lời khiến Cường có chút bất ngờ. Cậu ta mong chờ một phản ứng khác, có thể là sợ hãi, là khóc lóc. Nhưng câu trả lời của Hậu lại là sự phủ nhận hoàn toàn cảm xúc cá nhân, một sự quy phục tuyệt đối. Cường nhìn Hậu đang quỳ rạp dưới chân mình, một kẻ trạc tuổi nhưng đã bị bẻ gãy hoàn toàn ý chí.
Sự tò mò của Cường đã phần nào được thoả mãn. Cậu ta phẩy tay, giọng có chút nhàm chán.
"Được rồi. Lui ra đi."
"Dạ..."
Hậu lùi dần ra khỏi cửa, lưng vẫn khom xuống, không dám quay người lại. Khi cánh cửa thư phòng vừa khép lại, cậu mới dám vịn vào tường, cơ thể mềm nhũn ra như không còn chút sức lực. Cậu ôm lấy bụng dưới, nơi vết sẹo vẫn còn đó.
-Pu Pu