Hội Thái giám- Nô lệ trai thẳng

Hội Thái giám- Nô lệ trai thẳng Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Hội Thái giám- Nô lệ trai thẳng, Adult Entertainment Service, Tân An, Da Nang.

- Đàn ông đau vì thất tình một thời, thái giám đau vì từ đó về sau chẳng còn tư cách để bắt đầu một cuộc tình nào nữa.- ...
10/05/2026

- Đàn ông đau vì thất tình một thời, thái giám đau vì từ đó về sau chẳng còn tư cách để bắt đầu một cuộc tình nào nữa.
- Đàn ông sợ nhất là bất lực trong một đêm, thái giám thì bất lực cả một đời, đến mơ cũng không dám mơ mình là đàn ông trọn vẹn.
- Người ta gọi đàn ông vô dụng là lời xúc phạm, còn với thái giám thì số phận đã biến lời xúc phạm ấy thành cơ thể thật của họ.
- Đàn ông còn có thể để lại dòng máu cho đời sau, thái giám dù sống đến bạc đầu cũng chỉ để lại một cái tên rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
- Nỗi nhục của đàn ông là bị cười vào bản lĩnh, còn nỗi nhục của thái giám là cả đời phải sống với cảm giác mình đã bị lấy mất thứ căn bản nhất để được gọi là đàn ông.

Chàng hầu (p3)Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, vết sẹo ở hạ bộ của Hậu đã liền da, nhưng nó kết lại thành một khối thị...
03/04/2026

Chàng hầu (p3)

Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, vết sẹo ở hạ bộ của Hậu đã liền da, nhưng nó kết lại thành một khối thịt lồi lõm, chai sần – một dấu ấn vĩnh viễn của sự tủi nhục. Hậu giờ đây đi lại đã nhanh nhẹn hơn, nhưng cái dáng đi hơi khom, hai chân hơi khép vẫn không thể nào thay đổi. Cậu đã hoàn toàn trở thành một "vật dụng" bóng bẩy trong phủ họ Lý, một kẻ không giới tính, không tiếng nói.

​Càng lớn, cậu chủ Cường càng lộ rõ bản tính hào hoa và phóng đãng. Thư phòng yên tĩnh ngày nào giờ thường xuyên nồng nặc mùi phấn son rẻ tiền và mùi rượu mạnh. Cường bắt đầu kéo Hậu vào những cuộc chơi của mình. Không phải với tư cách một người bạn, mà là một kẻ chứng kiến.

​Một đêm mưa rả rích, Cường đưa về một tì nữ mới vào phủ, một cô gái có đôi mắt lúng liếng và giọng cười lả lơi. Hậu được lệnh đứng ở góc phòng để châm thêm rượu và thay than trong lò. Dưới ánh nến đỏ quạch, những lớp lụa là lần lượt trút xuống. Hậu chết trân tại chỗ, mắt dán chặt vào mũi giày của chính mình, nhưng tai cậu không thể ngăn được những tiếng thì thầm, tiếng thở gấp và cả tiếng cười khúc khích đầy khêu gợi.

​Một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng Hậu. Đó là bản năng của một chàng trai mười tám tuổi, dù "gốc rễ" đã mất, nhưng mạch máu vẫn sục sôi ý niệm về sự sống. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mơ hồ ở nơi không còn gì cả, một cơn ngứa ngáy từ sâu trong tâm khảm, rồi ngay lập tức bị dập tắt bởi một nỗi đau nhói buốt. Cậu nhận ra mình giống như một người bị cụt tay nhưng vẫn cảm thấy ngón tay mình đang co quắp. Một sự giày vò kinh khủng.

Căn phòng nồng nặc mùi hoan lạc. Cường ngồi vắt vẻo trên sập gụ, tay mân mê lọn tóc của ả đào đang lả lơi trong lòng. Ánh mắt hắn hướng về phía Hậu – lúc này đang quỳ rạp dưới sàn, đôi tay gầy guộc run rẩy lau đi vũng rượu vừa đổ.

​Cường nhếch mép, một nụ cười đầy sự khinh miệt. Hắn đột ngột đạp nhẹ vào vai Hậu, bắt cậu phải ngẩng khuôn mặt xám xịt lên.

​"Hậu này, ngươi nhìn con bé này xem... da thịt nó thơm không? Ngươi có thấy máu trong người mình sôi lên không?"

​Hậu mím môi, đầu cúi gằm: "Bẩm cậu chủ... nô tài... nô tài không biết."

​"Không biết? Hay là không thể biết?" Cường cười phá lên, giọng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm tối, nghe chát chúa như tiếng mảnh sành cứa vào da thịt. "Ta quên mất, ngươi bây giờ làm gì còn cái giống ấy nữa. Một gã đàn ông mười tám tuổi, sức dài vai rộng, mà bên dưới lại bằng phẳng, trống trơn như một tờ giấy trắng. Ngươi bảo xem, giờ ngươi là giống gì? Đàn ông không phải, đàn bà cũng chẳng xong. Ngươi là cái thứ quái thai gì thế này?"

​Ả đào bên cạnh che miệng cười khúc khích, ánh mắt liếc xuống hạ bộ Hậu với vẻ ghê tởm: "Cậu chủ cứ trêu người ta. Thứ ấy đã bị cắt cụt tận gốc, thiến sạch sành sanh rồi, thì còn biết mùi vị đàn bà là gì nữa mà hỏi."

​Từng lời nói như những gáo nước sôi dội thẳng vào lòng tự tôn cuối cùng của Hậu. Cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở đến nghẹt thở. Nhìn Cường – một kẻ cùng lứa tuổi với mình, đang hưởng thụ sự kiêu hãnh của một con đực đầu đàn, Hậu thấy uất nghẹn. Cường có "chim", có bản lĩnh, có quyền được khao khát và được thỏa mãn. Còn cậu, chỉ một nhát dao tàn nhẫn của lão thợ thiến đã biến cậu thành một kẻ phế nhân. Cậu thèm khát cảm giác được làm một người đàn ông bình thường, dù là nghèo khổ, dù là đi mót lúa nhặt khoai, nhưng ít ra cậu còn được trọn vẹn.

​Giờ đây, mỗi khi bàng quang đầy, cậu không còn được "xả lũ" một cách hiên ngang như trước. Cậu phải ngồi xổm xuống như đàn bà, chịu đựng sự buốt rát mỗi khi dòng nước tiểu đi qua cái lỗ nhỏ bị cọng lông ngỗng nong ra ngày trước. Sự nhục nhã ấy, mỗi ngày diễn ra vài lần, nhắc nhở cậu rằng cậu đã bị loại ra khỏi giống loài.

​Cường bỗng nắm lấy tóc Hậu, kéo xếch lên, bắt cậu nhìn thẳng vào cảnh tượng ái ân ngay trước mắt.

​"Nhìn cho kỹ! Đây là bản năng của giống đực. Còn ngươi, ngươi chỉ là một con vật bị triệt hạ tận gốc để làm đẹp cho cái phủ này thôi. Đừng bao giờ mơ tưởng về việc yêu đương hay đàn bà nữa. Cái loại 'không rễ' như ngươi, chạm vào đâu cũng chỉ làm bẩn mắt người ta."

​Hậu nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng răng rắc trong đầu. Nước mắt không kìm được nữa, trào ra, nóng hổi và mặn chát. Cậu hận cái nghèo, hận sự ngây thơ của mình, và hận cả cái thân xác dị dạng này. Trong đầu cậu hiện lên một ý nghĩ điên cuồng: Thà chết đi còn hơn phải sống kiếp người không ra người, ngợm không ra ngợm thế này.

​Nhưng rồi, hình ảnh cha mẹ già yếu ở quê lại hiện ra. Vì họ, cậu phải sống. Vì họ, cậu phải nuốt cái nhục vào tận xương tủy.

​Cường hất mạnh đầu Hậu sang một bên, giọng ra lệnh lạnh lùng:

"Lui ra ngoài cửa mà đứng. Khi nào ta xong việc thì vào lau chùi cho sạch sẽ. Liệu mà nhắm mắt nhắm tai lại, đừng để cái thứ oán khí của kẻ tuyệt tự tuyệt tôn làm hỏng cuộc vui của ta!"

​Hậu lảo đảo đứng dậy, đôi chân run rẩy bước ra hành lang lạnh lẽo. Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu nhìn xuống bóng mình đổ dài trên sân đá. Cái bóng ấy cô độc, khòm lưng, và điều đau đớn nhất là nó không còn hình dáng của một người đàn ông mạnh mẽ nữa. Cậu ôm lấy hạ bộ trống rỗng của mình, quỵ xuống trong bóng tối, nấc lên những tiếng không thành lời. Đêm nay, gió lạnh hơn bao giờ hết, hay chính linh hồn cậu đã hoàn toàn đóng băng từ khoảnh khắc lưỡi dao kia chạm vào da thịt?

Tác giả: Pu Pu

Chàng hầu (p2)Hậu không biết mình đã mê man bao lâu. Khi ý thức mờ mịt quay trở lại, thứ đầu tiên chào đón cậu không phả...
03/04/2026

Chàng hầu (p2)

Hậu không biết mình đã mê man bao lâu. Khi ý thức mờ mịt quay trở lại, thứ đầu tiên chào đón cậu không phải ánh sáng, mà là một cơn đau rát bỏng, tàn bạo ở phần hạ bộ. Cơn đau như có hàng ngàn mũi kim châm chích, lại như có than hồng âm ỉ cháy, khiến toàn thân cậu co giật trong vô thức. Cậu vẫn đang ở trong căn phòng đá lạnh lẽo, giờ đây đặc quánh mùi máu tanh trộn lẫn với mùi thuốc đắng nồng.

​Cậu cố gượng dậy nhưng một cơn đau nhói buốt đến tận óc đã quật ngã cậu trở lại. Vết thương bên dưới vẫn còn sưng tấy, mỗi một cử động dù là nhỏ nhất cũng khiến cậu cảm thấy như cơ thể bị xé làm đôi.

​Đến tối, lão già mặt không biểu cảm lại bước vào. Lão không mang theo đồ ăn hay nước uống. Trên tay lão chỉ có một cái bát đựng thứ thuốc sền sệt màu đen và một cọng lông ngỗng rỗng ruột đã được vót nhọn một đầu. Không một lời giải thích, lão lật tấm chăn mỏng đang đắp hờ trên người Hậu ra. Lão bôi thứ thuốc lạnh ngắt lên vết thương khiến cậu rùng mình, rồi cầm cọng lông ngỗng kia, từ từ cắm sâu vào niệu đạo của cậu.

​Cơn đau buốt thấu xương bất ngờ ập đến khiến Hậu nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Cậu cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Lão già giải thích bằng một giọng đều đều vô cảm rằng đây là để lỗ tiểu không bị bít lại khi vết thương lên da non. Sự tồn tại của vật thể lạ đó trong cơ thể là một sự hành hạ liên tục, một cảm giác vừa buốt vừa khó chịu không lúc nào ngơi.

​Ba ngày tiếp theo là ba ngày Hậu sống trong địa ngục trần gian.

​Theo "quy củ", cậu tuyệt đối không được ăn uống bất cứ thứ gì. Người ta tin rằng việc này sẽ giúp vết thương mau khô và tránh nhiễm trùng. Cơn đau thể xác hành hạ cậu một thì cơn đói và cơn khát giày vò cậu mười. Cổ họng cậu khô cháy như sa mạc, đôi môi nứt nẻ toác ra, rớm máu. Cơn đói cào xé ruột gan, khiến bụng cậu quặn thắt, đầu óc quay cuồng, hoa mắt.

​Không có gì trong bụng, cộng với cơn đau và sự mất máu, một cơn sốt cao bắt đầu ập đến. Hậu lúc tỉnh lúc mê, chìm trong những cơn mê sảng chập chờn. Cậu thấy mình đang chạy trên cánh đồng làng, thấy cha mẹ đang mỉm cười với mình. Rồi hình ảnh đó lại biến mất, thay vào đó là lưỡi dao sắc lạnh và khuôn mặt vô cảm của lão già. Cậu vùng vẫy trong cơn ác mộng, nhưng thân thể rã rời không cho phép cậu cử động, chỉ có thể nằm im chịu trận.

​Mỗi ngày, lão già kia sẽ vào một lần để kiểm tra vết thương và thay thuốc. Lão nhìn cậu như nhìn một con vật đang chờ lành bệnh, không một chút thương xót. Sự sống của Hậu lúc này mong manh như ngọn đèn trước gió.

​Sang đến sáng ngày thứ tư, khi Hậu ngỡ rằng mình sẽ chết vì kiệt sức, cánh cửa phòng mới hé mở. Lão già mang vào một bát nước lọc và một bát cháo loãng.

​Được phép uống nước, Hậu run rẩy đưa bát lên môi. Dòng nước mát lạnh chảy qua cổ họng khô khốc của cậu, quý giá hơn bất cứ thứ sơn hào hải vị nào trên đời. Cậu uống một cách chậm rãi, cố gắng nuốt từng ngụm để không bị sặc. Sau đó là vài thìa cháo loãng không vị, nhưng nó là thứ duy nhất giúp cậu níu kéo lại chút sinh lực ít ỏi.

​Cậu đã vượt qua được cửa ải sinh tử. Nhưng Hậu biết, cơn đau thể xác rồi sẽ qua, vết thương rồi sẽ lành, chỉ có vết thương trong tâm hồn, sự trống rỗng và nỗi nhục nhã này sẽ theo cậu đến hết cuộc đời. Thân xác cậu có thể lành lại, nhưng phần đàn ông và lòng tự tôn bên trong cậu đã chết vĩnh viễn trong căn phòng đá lạnh lẽo này.

Thêm mười ngày nữa trôi qua trong đau đớn và im lặng. Hậu đã có thể tự mình ngồi dậy, dù mỗi lần cử động vẫn khiến vết thương nhói lên. Cậu được ăn cháo loãng mỗi ngày, đủ để cầm cự sự sống nhưng không đủ để cơ thể khoẻ mạnh lại. Suốt thời gian đó, cọng lông ngỗng vẫn cắm sâu trong cơ thể cậu, một vật thể lạ gây buốt nhói và khó chịu không ngừng, là lời nhắc nhở thường trực về sự sỉ nhục mà cậu đã trải qua.

​Vào một buổi chiều, lão già lại bước vào phòng. Sự xuất hiện của lão không còn khiến Hậu hoảng sợ tột độ như trước, nhưng nó luôn báo hiệu một cơn đau đớn mới. Lão không mang theo thuốc hay đồ ăn, chỉ có một chậu nước ấm bốc khói thảo dược và vài tấm vải sạch.

​Lão ra hiệu cho Hậu nằm yên, rồi một tay giữ chặt lấy cậu, tay kia nắm lấy đầu cọng lông ngỗng đang cắm sâu trong cơ thể. Nhận ra ý định của lão, Hậu nín thở, gồng cứng cả người. Dù biết việc này là cần thiết, nhưng nỗi sợ về một cơn đau xé rách từ bên trong vẫn xâm chiếm lấy cậu.

​Lão bắt đầu rút ra, từ từ, nhưng dứt khoát.

​Ngay lập tức, Hậu cảm nhận được một sự cọ xát buốt nhói, khô khốc từ bên trong, như có một mảnh thuỷ tinh sắc nhọn đang bị kéo ra từ da thịt non mềm. Cọng lông ngỗng đã ở đó quá lâu, dịch cơ thể đã làm nó trở nên khô dính. Cơn đau rát bỏng lan dọc theo niệu đạo, khác hẳn với vết đau cắt bên ngoài. Nó âm ỉ, sâu sắc và nhục nhã.

​Cậu uốn cong người, hai tay bấu chặt lấy mép phản gỗ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cậu nghiến răng, cố nuốt tiếng rên vào trong, nhưng một âm thanh ư ử, đau đớn vẫn thoát ra khỏi kẽ răng. Lão già vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, tiếp tục công việc một cách không khoan nhượng.

​Khi đầu cọng lông ngỗng cuối cùng cũng được rút ra, một dòng tiểu ấm nóng không thể kiểm soát tuôn ra, mang theo cả máu tươi do bị cọ xát. Nó chảy lênh láng trên tấm phản gỗ, một bằng chứng rõ ràng cho sự tổn thương và mất kiểm soát của cơ thể cậu.

​Nỗi đau đạt đến đỉnh điểm rồi từ từ dịu đi, để lại một cảm giác bỏng rát và trống trải. Lão già dùng khăn tẩm nước thuốc ấm, lau rửa cho cậu một cách thô bạo nhưng sạch sẽ. Từng cử động của lão đều toát ra vẻ máy móc, hiệu quả, không một chút quan tâm đến sự đau đớn của người nằm dưới tay mình.

​Xong việc, lão vứt chiếc khăn đã thấm đẫm máu và nước tiểu vào một góc. Trước khi rời đi, lão buông một câu cộc lốc:

"Vết thương đã tạm ổn. Từ mai bắt đầu tập đi lại, chuẩn bị hầu hạ cậu chủ."

​Lão rời đi, để lại Hậu nằm đó, run rẩy và kiệt sức. Không còn vật thể lạ trong người, nhưng Hậu lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Quá trình chữa trị đau đớn đã kết thúc. Giờ đây, cậu không còn là một bệnh nhân, một kẻ bị thương đang chờ lành. Cậu đã thật sự trở thành một thứ đồ vật vô tri, được sửa chữa xong xuôi chỉ để chờ đợi chủ nhân đến sử dụng. Địa ngục thể xác có thể sắp qua đi, nhưng địa ngục tinh thần thì chỉ vừa mới bắt đầu.

Mệnh lệnh của lão quản gia là một bức tường lạnh lẽo mà Hậu buộc phải vượt qua. Ngay ngày hôm sau, cậu vịn vào mép phản gỗ, cố gắng gượng đứng dậy. Hai chân cậu, vốn đã yếu đi vì nhiều ngày nằm liệt, run lên bần bật. Toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn xuống phần thân dưới đang trong quá trình hồi phục, khiến một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.

​Hậu ngã khuỵu xuống sàn đá lạnh lẽo.

​Nhưng cậu không bỏ cuộc. Hình ảnh cha mẹ ốm yếu lại hiện lên trong tâm trí, sắc nét hơn bao giờ hết. Cậu đã đánh đổi tất cả, cậu không thể gục ngã ở đây. Cậu nghiến răng, bám chặt vào thành giường, một lần nữa cố gắng đứng lên. Lần này, cậu trụ được vài giây trước khi ngồi phịch xuống.

​Cứ thế, hết lần này đến lần khác. Cậu ngã rồi lại đứng lên, mồ hôi túa ra ướt đẫm manh áo mỏng. Cơn đau thể xác dần trở nên chai lì, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá đến đáng sợ. Đến ngày thứ ba, cuối cùng Hậu cũng có thể tự mình đứng vững. Những bước đi đầu tiên của cậu xiêu vẹo, chậm chạp và đầy đau đớn, mỗi bước như giẫm trên than hồng. Dáng đi của cậu không còn thẳng thắn, mạnh mẽ như chàng trai mười tám tuổi ngày nào, mà có chút gì đó khom người, gượng gạo, như thể vĩnh viễn mang một gánh nặng vô hình.

​Thấy Hậu đã có thể đi lại, lão quản gia liền đến đưa cậu rời khỏi căn phòng ám ảnh đó.

​Lão quản gia ném cho cậu một bộ quần áo bằng vải thô màu chàm - bộ đồng phục của gia nhân trong nhà.

"Thay đồ đi. Vứt hết những thứ rách rưới của mày đi. Từ giờ, mày là người của Lý gia, phải có dáng vẻ của người Lý gia."

​Hậu lẳng lặng làm theo. Khi cậu trút bỏ bộ quần áo cũ đã sờn rách, dính đầy máu và mồ hôi của mình, cậu có cảm giác như đang trút bỏ luôn phần ký ức cuối cùng về con người cũ. Khoác lên mình bộ đồng phục mới, Hậu nhìn vào bóng mình mờ ảo phản chiếu trong chậu nước. Một bóng người xa lạ, gầy gò, xanh xao, ánh mắt trống rỗng và vô hồn.

​Trước khi đưa Hậu đến diện kiến cậu chủ, lão quản gia không quên dặn dò những quy tắc sống còn:

"Nghe cho rõ đây. Cậu chủ Cường là vàng là ngọc, mày phải hầu hạ cho cẩn thận. Cậu chủ nói một, ngươi không được nói hai. Cậu chủ chưa cho phép, tuyệt đối không được tự tiện ngẩng đầu nhìn thẳng. Phải luôn đi sau cậu chủ ba bước, không được đi trước, cũng không được đi ngang hàng. Làm sai điều gì, thì cái mạng của mày cũng không đáng một đồng xu đâu."

​Mỗi lời nói của lão như một sợi xích, quấn chặt lấy tâm trí và thân thể Hậu. Cậu không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

​Sáng hôm sau, Hậu được đưa đến thư phòng của Cường. Căn phòng rộng lớn, ngập tràn ánh sáng, với những giá sách cao đến tận trần nhà và mùi giấy mực thơm dịu. Cường đang ngồi trước án thư, tay cầm một cây bút lông, dáng vẻ thư thái, cao quý.

​Thấy Hậu bước vào, Cường chỉ ngước lên nhìn thoáng qua. Ánh mắt đó không có sự tò mò, không có sự thương hại, cũng không có sự độc ác. Đó là một ánh mắt soi xét, dửng dưng, như người ta nhìn một món đồ vật mới được đem tới. Cậu ta đánh giá dáng vẻ khúm núm và khuôn mặt không chút sinh khí của Hậu, rồi khẽ nhếch môi, có vẻ hài lòng.

​"Lại đây," Cường ra lệnh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền uy.

​Hậu bước tới, giữ đúng khoảng cách và cúi đầu chờ đợi.

​"Mài mực cho ta."

​Đó là mệnh lệnh đầu tiên. Hậu quỳ xuống bên cạnh án thư, hai tay run run cầm thỏi mực, bắt đầu những vòng mài đều đặn, chậm rãi trên nghiên đá. Tiếng mực ma sát vào đá vang lên đều đều trong không gian tĩnh lặng. Cậu không dám nhìn cậu chủ, chỉ tập trung vào công việc trước mắt.

​Từ giây phút này, cuộc sống của cậu không còn thuộc về cậu nữa. Nó đã thuộc về thỏi mực, nghiên đá, và người chủ nhân đang ngồi ngay trên kia. Hậu, chàng trai hiếu thảo của làng quê, đã chết rồi. Tồn tại lúc này chỉ có một tên gia nhân vô danh, bắt đầu cuộc đời hầu hạ của mình trong im lặng và tủi nhục.

​Vài tuần trôi qua. Hậu dần quen với nhịp sống của một gia nhân hầu cận. Công việc của cậu là lặp đi lặp lại những hành động không tên: mài mực, pha trà, sắp xếp sách vở, quỳ hầu bên cạnh khi cậu chủ đọc sách và sẵn sàng đáp ứng bất cứ yêu cầu nào. Cậu giống như một cái bóng, di chuyển nhẹ nhàng, không gây tiếng động, và gần như vô hình trong mắt mọi người. Cậu và Cường hiếm khi nói chuyện. Cường chỉ ra lệnh, và Hậu tuân theo.

​Một đêm nọ, trăng sáng vằng vặc. Cường đọc sách trong thư phòng muộn hơn thường lệ. Hậu đứng im lặng trong góc phòng, mắt dán xuống sàn, sẵn sàng chờ lệnh. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe được tiếng lật sách và tiếng than tí tách trong lò sưởi nhỏ.

​Đột nhiên, Cường gấp cuốn sách lại, một âm thanh vang lên bất ngờ trong sự im lặng. Cậu ta không nhìn Hậu, chỉ chăm chú nhìn vào trang sách đang đọc dở.

​"Hậu."

​"Dạ, bẩm cậu chủ." Hậu giật mình, vội đáp.

​Cường xoay ghế lại, đối diện với Hậu. Dưới ánh nến, khuôn mặt tuấn tú của cậu ta có vẻ bí ẩn, khó đoán. Cậu ta nhìn Hậu từ đầu đến chân bằng một ánh mắt tò mò, phân tích, không hề giống những cái nhìn dửng dưng thường ngày.

​"Ta nghe cha ta nói, ngươi đã được 'tịnh thân' trước khi vào hầu hạ ta. Có thật không?"

​Câu hỏi được thốt ra một cách bình thản, như thể Cường đang hỏi về thời tiết. Nhưng với Hậu, nó như một tiếng sét đánh ngang tai. Toàn thân cậu cứng đờ. Chén trà cậu vừa định mang đến cho Cường trên tay khẽ run lên, tạo ra những tiếng lách cách nhỏ. Cổ họng cậu khô lại, bao nhiêu nỗi đau đớn, tủi nhục tưởng đã chôn sâu dưới đáy lòng nay lại bị đào xới lên một cách tàn nhẫn.

​Thấy Hậu im lặng, mặt tái đi, Cường nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn.

"Sao không trả lời? Ta đang hỏi ngươi."

​Hậu vội đặt chén trà xuống bàn, quỳ rạp xuống đất, trán gần như chạm sàn. Cậu không dám nhìn thẳng, giọng nói run rẩy, vỡ vụn:

"Bẩm... bẩm cậu chủ... là... là sự thật ạ."

​Cường "à" lên một tiếng khe khẽ, như thể vừa xác nhận một thông tin thú vị. Cậu ta chống cằm, nghiêng đầu nhìn tấm lưng đang run rẩy của Hậu. Sự tò mò trong mắt cậu ta càng lúc càng rõ.

​"Vậy sao... Thế cảm giác lúc đó thế nào? Chắc là đau lắm nhỉ?"

​Câu hỏi thứ hai còn tàn nhẫn hơn câu hỏi đầu. Nó không phải là một câu hỏi, nó là một nhát dao xoáy sâu vào vết thương còn chưa lành của Hậu. Nó cho thấy trong mắt Cường, bi kịch của Hậu chỉ là một câu chuyện lạ để thoả mãn trí tò mò, chứ không phải nỗi đau của một con người.

​Hậu cắn chặt môi dưới, cố ngăn mình không bật khóc. Ký ức về căn phòng đá lạnh lẽo, lưỡi dao sắc lẹm và cơn đau xé nát thân thể quay về sống động như vừa mới hôm qua. Phải trả lời thế nào đây? Nói rằng nó đau đến chết đi sống lại ư? Nói rằng nó đã cướp đi tất cả tương lai và nhân phẩm của cậu ư?

​Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, Hậu hít một hơi thật sâu, cố gắng điều khiển giọng nói của mình, biến nó thành một giọng nói hoàn toàn vô cảm, của một kẻ tôi tớ đúng mực.

"Bẩm cậu chủ, đó là quy củ của phủ. Nô tài... nô tài không dám có cảm giác gì ạ."

​Câu trả lời khiến Cường có chút bất ngờ. Cậu ta mong chờ một phản ứng khác, có thể là sợ hãi, là khóc lóc. Nhưng câu trả lời của Hậu lại là sự phủ nhận hoàn toàn cảm xúc cá nhân, một sự quy phục tuyệt đối. Cường nhìn Hậu đang quỳ rạp dưới chân mình, một kẻ trạc tuổi nhưng đã bị bẻ gãy hoàn toàn ý chí.

​Sự tò mò của Cường đã phần nào được thoả mãn. Cậu ta phẩy tay, giọng có chút nhàm chán.

"Được rồi. Lui ra đi."

​"Dạ..."

​Hậu lùi dần ra khỏi cửa, lưng vẫn khom xuống, không dám quay người lại. Khi cánh cửa thư phòng vừa khép lại, cậu mới dám vịn vào tường, cơ thể mềm nhũn ra như không còn chút sức lực. Cậu ôm lấy bụng dưới, nơi vết sẹo vẫn còn đó.

-Pu Pu

Có anh nào cần tuyển thái giám về sai vặt không ?! Có rất nhiều bạn đồng dâm muốn làm thái giám hầu hạ ô sin cho trai th...
08/03/2026

Có anh nào cần tuyển thái giám về sai vặt không ?! Có rất nhiều bạn đồng dâm muốn làm thái giám hầu hạ ô sin cho trai thẳng nhưng không có chỗ thuê.

01/03/2026
09/12/2025
Chúc mừng ngày của cha.Được làm cha vừa là trách nhiệm, cũng vừa là hạnh phúc. Chúc mừng các anh.
15/06/2025

Chúc mừng ngày của cha.
Được làm cha vừa là trách nhiệm, cũng vừa là hạnh phúc. Chúc mừng các anh.

Sức mạnh của người đàn ông cũng là một điểm hấp dẫn cực mạnh. Thái giám sau khi bị thiến, thường mập lên và sức mạnh cơ ...
22/05/2025

Sức mạnh của người đàn ông cũng là một điểm hấp dẫn cực mạnh. Thái giám sau khi bị thiến, thường mập lên và sức mạnh cơ bắp giảm đáng kể. Đây cũng là lý do 3D chúng ta càng ngưỡng mộ đàn ông hơn.

Tui biết là ở đây có rất nhiều bạn đồng dâm không cần chích nhưng chỉ muốn làm nô lệ-thái giám cho trai thẳng. Lý do gì ...
21/05/2025

Tui biết là ở đây có rất nhiều bạn đồng dâm không cần chích nhưng chỉ muốn làm nô lệ-thái giám cho trai thẳng. Lý do gì khiến bạn có cảm giác muốn như vậy?! Điều gì ở người đàn ông và khoảnh khắc nào của họ khiến bạn thấy thích?!

Có trai thẳng nào thích tuyển thái giám về phục vụ ko nhỉ?! Đi làm về mệt mỏi có người để các anh sai vặt với mát xa toà...
19/05/2025

Có trai thẳng nào thích tuyển thái giám về phục vụ ko nhỉ?! Đi làm về mệt mỏi có người để các anh sai vặt với mát xa toàn thân cho. Cũng thoải mái lắm chứ.

Address

Tân An
Da Nang
82000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hội Thái giám- Nô lệ trai thẳng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share