Ngồi bên cửa sổ Nắng viết

Ngồi bên cửa sổ Nắng viết Nơi trú ngụ của Nắng

15/04/2026

Nắng! Ôm 1 cái!

Cuộc đời mình luôn phải có một điều gì đó tồi tệ.không hiểu sao, mình đã nghĩ như thế trong suốt một thời gian dài. một ...
11/01/2026

Cuộc đời mình luôn phải có một điều gì đó tồi tệ.

không hiểu sao, mình đã nghĩ như thế trong suốt một thời gian dài. một cái suy nghĩ âm thầm mà mình đã cho rằng như thế. kiểu như, nếu công việc tốt, thì chuyện tình cảm sẽ không tốt. hoặc chuyện tình cảm tốt, thì một mặt nào đó khác sẽ không tốt. như thể phải có điều gì đó rất không tốt để mình phải lo lắng - thì mới là cân bằng vậy.

mình đã trải qua hơn 2 năm với một mối quan hệ căng thẳng. nhưng gần đây, khi mọi thứ đã bắt đầu tốt hơn, không còn sự xa cách và hiềm nghi nữa, mọi thứ trở về như chưa hề có những vết thương, mình lại cảm thấy xen vào đó những cảm xúc bất an.

thế rồi hôm nay mình đọc cuốn "những giấc mơ ở hiệu sách morisaki".

một cuốn sách hay vừa vặn.

chẳng có khúc nào quá bi thương, nhịp điệu bình bình, không bất ngờ, không gay cấn. nhưng dễ chịu, và râm ran niềm vui ở những trang sách cuối. chẳng có khúc nào như bị bóp nghẹt, vậy mà đến cuối lại như có một cánh cửa đã được mở ra.

"trời trong vắt, có đám mây lớn thoải mái bơi qua.
tôi vươn vai thật dài rồi để nguyên như vậy nhắm mắt một lúc, cảm nhận tia nắng ấm áp của mặt trời qua mí mắt".

chính là cảm giác này!

trong suốt những năm tháng qua, đã có lúc mình thấy bản thân thật nhỏ bé, cảm thấy như hoài bão ngày trẻ đã bay xa mà chẳng để lại dấu vết gì. không thành tựu gì đáng kể dù đã có lúc thấy trong mình như có điều gì đó thật lớn lao. đã có lúc ngửa mặt lên trời mà cảm thán "mình đầu hàng".

nhưng,

"Ôm hoài bão lớn bay ra thế giới, cuối cùng lại trở về chính nơi mình đã biết rõ từ khi còn bé, nghe buồn cười nhỉ? Thế mà sau một thời gian dài, cậu lại quay về đây. khi ấy cậu cuối cùng cũng đã hiểu ra rằng không đơn giản là chuyện ở đâu. Đúng, mà là chuyện của con tim. Dù ở đâu hay với ai, chỉ cần có thể thành thật với trái tim thì đó sẽ là nơi dành cho mình. Cậu nhận ra điều ấy khi đã đi hết nửa cuộc đời. Cậu quyết định quay về bến cảng cậu yêu thích nhất và thả neo ở đó. Với cậu, đây là chốn linh thiêng, là nơi thanh thản nhất".

một điều để ghi dấu ấn trong năm 2025, thì đó chính là mình đã tìm được một "chốn linh thiêng, nơi thanh thản" của mình. dù nó không phải là nơi "của mình" đúng nghĩa, nhưng thật biết ơn vì mình đã được trao cho nơi này, vào lúc này.

"đừng sợ chuyện yêu đương nhé. Khi còn yêu hãy yêu người đó hết mình. dẫu cháu có vì tình yêu mà đau khổ cũng đừng chọn sống cô độc mà không yêu bất kỳ ai. cậu rất lo sau chuyện lần này Takako sẽ ngừng không yêu ai nữa. tình yêu là thứ tuyệt vời. cháu đừng quên điều đó. những ký ức khi cháu yêu một người tuyệt đối không được xóa khỏi trái tim. chúng sẽ từ từ sưởi ấm cho cháu. khi có tuổi giống như cậu rồi cháu sẽ hiểu điều đó".

thời gian qua, cũng đã có lúc mình thấy rằng: mình không còn quá coi trọng tình yêu nữa. tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một thứ gia vị của cuộc sống này. mình đã từng được nếm nó thật đậm đà, vậy là đủ rồi. giờ mình không còn thấy tình yêu là thứ quan trọng với mình. sống bên cạnh một người không nhất thiết phải có tình yêu.

nhưng không, tình yêu là điều tuyệt vời mà!

ngay cả cảm xúc khi này cũng vậy, mình không cần phải bất an khi một mối quan hệ đã dịu dàng trở lại. mình xứng đáng với điều đó mà! mình đã nỗ lực, mình đã không chọn cách từ bỏ, dù có tổn thương bao nhiêu mình cũng đã vượt qua. mình xứng đáng được hạnh phúc.

cảm ơn và biết ơn vì điều ấy!

Thế là lần nữa mình lại trải qua cái đêm giao thừa năm dương lịch bằng một tâm trạng đầy hỗn loạn. Mình đã nghĩ về những...
01/01/2026

Thế là lần nữa mình lại trải qua cái đêm giao thừa năm dương lịch bằng một tâm trạng đầy hỗn loạn. Mình đã nghĩ về những chuyện xảy ra trong một năm vừa rồi. Mình nghĩ về cái sai lầm của bản thân, hệ quả vẫn còn đó. Mình lo lắng và sợ sệt. mình luôn cảm thấy như thể nó mới là thứ đang phản ánh con người mình, và mình sợ rằng một ngày mình sẽ đổ vỡ. Mình sợ người ta sẽ nói rằng: à, từ trước đến nay chỉ là vỏ bọc của nó thôi còn bên trong nó tệ như thế.
nhưng rồi mình nhận ra rằng cả mặt tối và mặt sáng ấy đều là con người mình. Mình không thể chỉ để những cái xấu định nghĩa bản thân mình là ai. Mình sẽ cải thiện và vượt qua nó. Những cái giá trị tốt đẹp của mình vẫn còn đó, bản thân mình biết mà, mình không hề đóng kịch. Mình cũng không tạo ra lớp vỏ bọc nào cả. Mình đã chỉ làm những điều muốn làm. Mình yêu thương bản thân mình.
Mình cũng nghĩ về những điều đã qua. Những tổn thương. Những nụ cười. Mình đã trở thành ai khi đi qua tất cả những điều ấy. Mình đã không nhận được lời xin lỗi mà mình xứng đáng được nhận. Mình biết rằng nỗi đau vẫn còn đó. Mình cũng không biết rằng, mình có thực sự đang lành lại hay không. Rằng mọi việc thực sự đã kết thúc chưa, những điều tồi tệ ấy.
Mình ước gì sáng nay mình đã có thể an yên ngồi ở một khoảng sân ngập nắng, uống ngụm cà phê, đọc vài trang sách. Nhưng thực tại là mình đang ngồi giữa bề bộn: quần áo, đồ chơi, và bộn bề trong tâm trí của chính mình.
Sẽ là không thành thật nếu mình nói rằng mình đang hào hứng đón chờ một năm 2026 đầy tươi sáng. Mình đang không hào hứng. Mình lo lắng. Nhưng mình cũng hy vọng. Sẽ là một năm khá hơn nhé.
Mình sẽ yêu thương nhiều hơn.
Mình sẽ nỗ lực hơn.
Cảm ơn vì đã sống sót.

More than a workplace, it’s a cozy place to belong.
10/11/2025

More than a workplace, it’s a cozy place to belong.

07/01/2025

khi bạn đau lòng, bạn sẽ thấy cơn đau lan khắp cả cơ thể mình
đầu các ngón tay run rẩy
các cơ như thắt chặt, căng thẳng hơn
cả hơi thở cũng trở nên nặng nhọc

cơn đau nặng trĩu như muốn ghì bạn xuống, trong cả nghĩa đen.

04/12/2024

Có những ngày bạn buồn, cứ buồn vậy thôi.
Nỗi buồn bắt đầu từ những điều rất nhỏ bé: căn nhà bạn mới dọn bỗng chốc lại trở nên bừa bộn, bồn rửa bát chưa được rửa...

Có những ngày bạn cảm thấy như thể mình đã vững vàng hơn, chẳng điều gì vụn vặt có thể khiến bạn buồn được nữa.

Vậy mà lại có những ngày, bạn thấy mình cứ rơi... rơi... chìm trong cảm giác buồn bã và chán ghét.

ngày lại ngày

Trần Lê Quỳnh không viết: “bố mẹ chúng không yêu thương nhau”.Trần Lê Quỳnh viết:“Tình yêu như chuyện cổ tích, cha đã lâ...
24/10/2024

Trần Lê Quỳnh không viết: “bố mẹ chúng không yêu thương nhau”.
Trần Lê Quỳnh viết:
“Tình yêu như chuyện cổ tích, cha đã lâu lắm không xem.
Tình yêu như người bạn cũ, mẹ đã lâu lắm không gặp”.

29/08/2024

Hôm qua, sau một ngày mệt mỏi trở về, mình mở thùng rác ra, nhìn thấy túi rác không được lồng kín thùng, kiểu túi rác được đặt vào một cách qua loa, treo vội vã lên 2 bên của thùng. Túi không bao hết miệng thùng thành 1 vòng tròn, vấn đề là khi rác vất vào sẽ dễ bị rây ra ngoài làm bẩn thủng. Khi ấy thùng rác sẽ rất hôi. Mà mỗi khi thùng rác bị đọng nước hôi, người đi rửa dọn nó cũng lại là mình.

Chỉ là một cái việc rất nhỏ đã được nhắc n lần, nhưng khi nó xuất hiện vào cuối một ngày mệt mỏi, nó có thể khiến bạn cảm thấy bực tức và kiệt sức. Những lúc như thế, mình lại tự hỏi, làm thế nào để những người vợ có thể không cằn nhằn và sống với những thói quen cẩu thả như vậy đến suốt đời?

n lần nhắc nhở, không một lần thấy nó được thực hiện một cách khác đi. Mỗi lần bạn cằn nhằn trong khi tay vẫn làm việc, bạn sẽ lại bị trách là người không biết thông cảm và hay soi mói.

Rồi sáng nay mình nhận ra, thì ra chỉ cần làm xong, đi tắm, rồi đi ngủ với con, bỏ qua chuyện ấy sang một bên, mình sẽ không cảm thấy khó chịu nữa.

Như thể chấp nhận một việc sự cố đến với mình, và rằng người mang lại sự cố ấy không liên quan mật thiết với mình, mình không nên để họ ảnh hưởng đến cảm xúc tổng thể một ngày của mình.

28/07/2024

Lâu lâu nhìn lại, thấy bản thân giờ đây đã “dễ tính” và “xuề xoà” hơn xưa nhiều đấy.

- Kể như chuyện mời cưới, nếu là vài năm trước nhận được một lời mời “không chu đáo” như là chỉ gửi tin nhắn, thì cho dù người bạn đó có từng yêu mến nhưng mình cũng không đi.
Bây giờ thì chỉ cần đó là người mình quý mến, bạn mời kiểu gì mình cũng đi 😀. Dù đó có thể là mối quan hệ vài năm mới liên hệ một lần. Đi, không phải vì cảm thấy cần có thật nhiều bạn. Đi, vì muốn thấy bạn hạnh phúc, và vì bất cứ mối quan hệ chân thành nào cũng đáng được trân trọng. Không thể vì câu nệ vài điều kiểu cách mà làm tình bạn len lỏi sự lấn cấn không vui.

- Ngày trước, có thể chỉ vì một lời nói mà tắt cái phụp cảm xúc yêu thương dành cho đối phương. Bởi khi ấy cho rằng người ta đã chạm đến giới hạn của bản thân, rằng cái tôi của bản thân đã bị tổn thương ghê gớm.
Giờ thì sau vô vàn lần tim bị cứa đau, cái tôi bị dày xéo, vẫn chọn bước tiếp. Nhận ra đích đến của mình là một trái tim yêu thương và bao dung khiến mình có niềm tin hơn. Tin rằng nhún nhường không phải là hèn nhát, một cái tôi dễ bị tổn thương mà xù lông mới là cái tôi mong manh.

27/07/2024

Chữ nghĩa của một người phản ánh chính con người ấy.

Một người thường xuyên nói những lời hay, chưa chắc bản thân họ đã giống như những gì họ viết trên mặt chữ. Lời nói có thể hàm ý sự tự phụ, coi mình cao cao tại thượng; cũng có thể hàm ý sự hằn học, bất mãn; lại có thể trầm lắng, nhẹ nhàng nhưng khiến người khác phải cúi đầu suy ngẫm.

Chính người viết nhiều khi cũng không nhận ra cái ý tứ ấy trong câu chữ của mình.

Vậy chữ nghĩa của mình thì sao?

Vài năm trở lại đây, qua 1 vài lần được nhận xét mới khiến mình để ý hơn, trong câu chữ của mình, dù viết mang tính rất trung lập, không định thể hiện cảm xúc gì, nhưng nó vẫn phảng phất một sự bất như ý trong đó.

Khi viết và đưa ra công khai, mình không mấy khi muốn thể hiện một cảm xúc gì tiêu cực quá. Mình muốn có một cái kết sáng. Nhưng đọc lại, quả thật cái kết sáng chỉ như một lời tự dỗ. Ẩn dưới những lời ấy vẫn là một sự bất mãn, rối rắm và đầy tổn thương. Đôi khi không cẩn thận, con chữ của mình còn gây sát thương nữa.

Vài lần người đọc những gì mình viết cho họ đã nói với mình rằng, câu chữ của mình khiến họ sắc như dao găm vào tim họ. Mình đã ngạc nhiên vì đó hoàn toàn không phải điều mình muốn gửi gắm. Mình chỉ bộc lộ cảm xúc của mình vì muốn cho người ta thấy trong lòng mình đang tan tác thế nào.

Nhiều lần mình giả như đang đối thoại với đối phương, cuộc đối thoại diễn ra trong đầu mình, mình thấy mình đã nói ra những điều thật sâu cay. Dù rằng mình chỉ muốn họ biết về cảm xúc của mình, biết về sự thật ở góc nhìn của mình rốt cuộc lại là những điều nghe đau lòng cho đối phương đến thế.

Nên mình cẩn trọng hơn trong câu nói. Mình không muốn trong vô ý mình khiến họ tổn thương. Dù rằng trong lòng đang đầy rẫy những mũi gươm xiên vào, mình cũng không muốn rút những mũi gươm ấy ném trả lại phía họ.

Đừng tự biến mình thành rắn độc, chỉ vì bị nọc độc cắn vài lần.

Indirizzo

Venice

Notifiche

Lasciando la tua email puoi essere il primo a sapere quando Ngồi bên cửa sổ Nắng viết pubblica notizie e promozioni. Il tuo indirizzo email non verrà utilizzato per nessun altro scopo e potrai annullare l'iscrizione in qualsiasi momento.

Condividi

Digitare