11/01/2026
Cuộc đời mình luôn phải có một điều gì đó tồi tệ.
không hiểu sao, mình đã nghĩ như thế trong suốt một thời gian dài. một cái suy nghĩ âm thầm mà mình đã cho rằng như thế. kiểu như, nếu công việc tốt, thì chuyện tình cảm sẽ không tốt. hoặc chuyện tình cảm tốt, thì một mặt nào đó khác sẽ không tốt. như thể phải có điều gì đó rất không tốt để mình phải lo lắng - thì mới là cân bằng vậy.
mình đã trải qua hơn 2 năm với một mối quan hệ căng thẳng. nhưng gần đây, khi mọi thứ đã bắt đầu tốt hơn, không còn sự xa cách và hiềm nghi nữa, mọi thứ trở về như chưa hề có những vết thương, mình lại cảm thấy xen vào đó những cảm xúc bất an.
thế rồi hôm nay mình đọc cuốn "những giấc mơ ở hiệu sách morisaki".
một cuốn sách hay vừa vặn.
chẳng có khúc nào quá bi thương, nhịp điệu bình bình, không bất ngờ, không gay cấn. nhưng dễ chịu, và râm ran niềm vui ở những trang sách cuối. chẳng có khúc nào như bị bóp nghẹt, vậy mà đến cuối lại như có một cánh cửa đã được mở ra.
"trời trong vắt, có đám mây lớn thoải mái bơi qua.
tôi vươn vai thật dài rồi để nguyên như vậy nhắm mắt một lúc, cảm nhận tia nắng ấm áp của mặt trời qua mí mắt".
chính là cảm giác này!
trong suốt những năm tháng qua, đã có lúc mình thấy bản thân thật nhỏ bé, cảm thấy như hoài bão ngày trẻ đã bay xa mà chẳng để lại dấu vết gì. không thành tựu gì đáng kể dù đã có lúc thấy trong mình như có điều gì đó thật lớn lao. đã có lúc ngửa mặt lên trời mà cảm thán "mình đầu hàng".
nhưng,
"Ôm hoài bão lớn bay ra thế giới, cuối cùng lại trở về chính nơi mình đã biết rõ từ khi còn bé, nghe buồn cười nhỉ? Thế mà sau một thời gian dài, cậu lại quay về đây. khi ấy cậu cuối cùng cũng đã hiểu ra rằng không đơn giản là chuyện ở đâu. Đúng, mà là chuyện của con tim. Dù ở đâu hay với ai, chỉ cần có thể thành thật với trái tim thì đó sẽ là nơi dành cho mình. Cậu nhận ra điều ấy khi đã đi hết nửa cuộc đời. Cậu quyết định quay về bến cảng cậu yêu thích nhất và thả neo ở đó. Với cậu, đây là chốn linh thiêng, là nơi thanh thản nhất".
một điều để ghi dấu ấn trong năm 2025, thì đó chính là mình đã tìm được một "chốn linh thiêng, nơi thanh thản" của mình. dù nó không phải là nơi "của mình" đúng nghĩa, nhưng thật biết ơn vì mình đã được trao cho nơi này, vào lúc này.
"đừng sợ chuyện yêu đương nhé. Khi còn yêu hãy yêu người đó hết mình. dẫu cháu có vì tình yêu mà đau khổ cũng đừng chọn sống cô độc mà không yêu bất kỳ ai. cậu rất lo sau chuyện lần này Takako sẽ ngừng không yêu ai nữa. tình yêu là thứ tuyệt vời. cháu đừng quên điều đó. những ký ức khi cháu yêu một người tuyệt đối không được xóa khỏi trái tim. chúng sẽ từ từ sưởi ấm cho cháu. khi có tuổi giống như cậu rồi cháu sẽ hiểu điều đó".
thời gian qua, cũng đã có lúc mình thấy rằng: mình không còn quá coi trọng tình yêu nữa. tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một thứ gia vị của cuộc sống này. mình đã từng được nếm nó thật đậm đà, vậy là đủ rồi. giờ mình không còn thấy tình yêu là thứ quan trọng với mình. sống bên cạnh một người không nhất thiết phải có tình yêu.
nhưng không, tình yêu là điều tuyệt vời mà!
ngay cả cảm xúc khi này cũng vậy, mình không cần phải bất an khi một mối quan hệ đã dịu dàng trở lại. mình xứng đáng với điều đó mà! mình đã nỗ lực, mình đã không chọn cách từ bỏ, dù có tổn thương bao nhiêu mình cũng đã vượt qua. mình xứng đáng được hạnh phúc.
cảm ơn và biết ơn vì điều ấy!