07/10/2024
Mỗi chặng đường, mỗi kiểu bài học.
Hồi nhỏ, lúc 8 tuổi, tôi tập chạy xe đạp chưa vững mà lì lợm đi xe qua đường lộ rồi té ra giữa đường, âu cũng vì nỗi sợ đi bộ dắt xe không kịp xe lớn tới.
Hốt hoảng tôi bỏ xe, chạy vào lề đường,
May mắn có người lớn đến dắt xe vô,
Tính ra cũng còn khôn,
Biết bỏ của, chạy lấy người.
Bây giờ vẫn có nhiều chuyện xảy ra với kẻ có nhiều vấn đề này, tuy nhiên cách xử lí đã có phần khác đi,
Thay vì chạy trốn..
Tôi chạy vào “căn phòng” của mình,
Căn phòng này không có trên thực tại,
Và chỉ có tôi với tôi.
Người lớn muốn ghé vào, hay bất cứ ai muốn có mặt trong nó phải ngỏ lời..
Chất liệu của căn phòng được dựng lên và được bồi lên mỗi ngày từ những xúc cảm mà tôi nuôi nấng bấy lâu,
coi như những tấm khiên chắn được gặt trên hành trình của mình,
Từ chuyện cuộc sống,
chuyện tình cảm
và nhất là chuyện gia đình của mình.
Tôi thấy được an toàn!
Những lúc vấn đề xảy đến..
Tôi ít đi sự sợ sệt,
Tôi về phòng quan sát
lắng nghe..
Về phòng tự vuốt ve.
Sống ở khoảnh khắc nào,
Tôi trân trọng giờ phút ấy.
“Có người đến để khiến ta biết rằng cần đổi thay..
Có kẻ đi để ta biết khoảng trống không phải muốn là sẽ được lấp đầy,
Có khi cho ta thấy,
ta đã có lời, giữa đất trời và mây.”