27/01/2021
| LỜI CẢM ƠN: C4 YÊU CÔ ❤ |
Cô Thuỷ - nhắc đến cô thì chắc hẳn ai cũng nhớ, đó là cô giáo dạy môn tiếng anh vô cùng tâm huyết với nghề, cô có một tấm lòng bao dung, rộng lượng, cô luôn hết mực quan tâm, săn sóc học sinh bằng cả trái tim và tình yêu thương, coi học sinh như là những đứa con thơ của mình. “Cô giáo”, hai tiếng mới thiêng liêng làm sao! Những thanh âm ấy đã luôn thường trực quanh quẩn trong đầu mình khi mới còn là một cậu bé. Mình hồi nhỏ thường hay hỏi mẹ rằng “Mẹ ơi, sao chúng ta phải gọi là “cô giáo” thế ạ?”. Một câu hỏi nghe có vẻ ngây thơ, nhưng đó lại là những tình cảm chớm vun nở trong trái tim. Giờ đây, khi gặp cô Thuỷ, thứ tình cảm đó lại như một lần nữa được đánh thức, và như những đoá hoa, đang dần b**g nở trong lòng. Trải qua suốt một học kì, thế mà giờ đây mình mới nhận ra cô thật đáng trân quý và yêu mến làm sao...
Nhắc đến cô giáo, người ta sẽ tưởng tượng ra một người với sự ân cần, chỉ bảo, nhẹ nhàng, tận tình với học sinh. Cô cũng vậy, thế nhưng khác biệt với những giáo viên khác, cô là người hết sức cá tính và hiện đại. Cô luôn truyền tải cho chúng em những điều mới mẻ, để cho chúng em thoả sức bộc lộ sự sáng tạo và tính cách có đôi phần “trẻ con”. Cô dẫu vậy, vẫn giữ những nét truyền thống, đạo đức và tư tưởng của một người giáo viên mẫu mực. Mỗi khi đứng trên bục giảng, lời nói của cô nhẹ nhàng mà dễ chịu, cứ thế dần dần thổi hồn vào trong tâm trí của chúng em, khiến chúng em say sưa nghe cô giảng bài. Mặc dù là vậy, thế nhưng cô vẫn rất nghiêm khắc với học sinh, nhớ từng cái vỗ vai, căn dặn và cả răn đe của cô mỗi lần mà học sinh mắc lỗi.
Chắc hẳn ai cũng phải có thời cắp sách tới trường. Đó chính là khoảng thời gian tươi đẹp và thơ mộng nhất, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi hay cả những suy nghĩ đầy ngây ngô và trong sáng. Cô đến với nghề dường như đó chỉ là một sự tình cờ, hay là bỗng nhớ lại những ngày tháng làm học sinh bên dưới mái trường cấp 3 Nguyễn Gia Thiều thân quý. Không vì điều gì, cô mong muốn được quay trở lại ngôi trường mình đã từng học để làm một giáo viên như cô đã từng ngưỡng mộ hồi còn là một nữ sinh đang ngồi trên ghế nhà trường. Chỉ với những điều đó thôi đã khiến chúng em thật yêu mến và quý trọng cô, khi những người khác lựa chọn bay cao, bay xa hơn nữa vậy mà cô lại chọn ở lại, trở thành người lái đò tiếp bước tương lai cho thế hệ con em của mình. Cô như hiện thân của người bà trong bài thơ Bếp Lửa của nhà thơ Bằng Việt:
“Một ngọn lửa, lòng bà luôn ủ sẵn
Một ngọn lửa, chứa niềm tin dai dẳng”
Cô là người nhóm lửa, giữ lửa và truyền lửa, cô gửi gắm tất cả những tình cảm, và cả niềm tin thầm lặng lên chúng em, hi vọng rằng ngày mai chúng em sẽ trưởng thành và thành công, như chính những ước nguyện của cô vậy.
Trên cuộc đời này có biết bao thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng mà sâu sắc: Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình anh em và cả... tình thầy trò. Và cô đã cho chúng em hiểu được rằng thế nào là tình thầy trò – thứ tình cảm hết sức cao quý mà gần gũi ấy. Thưa cô, chúng em sẽ cố gắng bằng tất cả nhiệt huyết và khả năng của bản thân, để sau này khi cô nhìn lại, cô sẽ cảm thấy tự hào với những gì mà chúng em đã làm. Mượn lời thơ, em xin phép được cảm ơn cô vì những công lao mà cô đã làm cho chúng em suốt thời gian qua:
"Có một nghề bụi phấn bám vào tay
Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Lại nở cho đời những đoá hoa thơm”
Cuối cùng, chúng em chỉ muốn nói một điều : C4 yêu cô, rất nhiều ❤
———————————————————————————